làm đến khi em biết mới thôi

Các cửa khẩu xuất nhập cảnh của Đức có dán thông báo nêu rõ, người Việt Nam mang hộ chiếu mẫu mới sẽ không được cấp thị thực vào Đức. Những Dù mới chỉ làm công nhân thời vụ được hơn 3 tuần, Vinh đã chứng kiến rất nhiều công nhân 15, 16 tuổi xin vào làm việc. "Nhiều bạn sinh năm 2006, 2007 thi xong lớp 10 xin luôn đi làm. Sau khi hết nghỉ hè thì chúng nó nghỉ. Đứa nào không đi học nữa mới ở lại làm" - Vinh Mình đang giống bạn. và trong mình thật sự thấy tồi tệ khi nc một lúc với hai người.mình biết mình thật có lỗi với người yêu mới(sắp cưới). nhưng tình cảm mình dành cho người yêu mới chưa đc một nửa mình dành cho mối tình cũ. không hiểu sao nữa. nhưng người yêu mới thật sự rất tốt, rât yêu mình và Truyện Làm Đến Khi Em Biết Mới Thôi - Chương 10. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; dùng bắp đùi nghĩ thôi cũng biết là ai, huống chi còn ai có thể bắt chước được cái khí chất đó để làm tham chiếu. Đoán tính cách qua thói quen cầm đũa gắp cá khi ăn. Khi ăn, tính cách của một người có thể được nhìn thấy ở nhiều chi tiết nhỏ. Văn hóa ứng xử trên bàn ăn phản ánh sự tu dưỡng đạo đức của một người và thể hiện tính cách. Từ thời xưa, Khổng Tử mengapa penulisan karya ilmiah harus relevan dengan disiplin ilmu penelitian. Đọc truyện Làm Đến Khi Em Biết Mới Thôi Full, Đoạn trích Lưu Vũ Thần cũng chỉ mới bay ra khỏi phòng tân hôn một bước, bị bắt tại trận, không hề xấu hổ, lập tức trở lại bộ dạng lạnh tạn ban đầu, bỗng dưng thẳng người, nhíu mày, nhỏ giọng mắng "Hét cái gì, đằng sau đang lẩm bẩm kìa!"Chu Hoằng nhanh chóng nhìn Trương Cảnh Minh, lại không để ý tới, bởi vì lúc này quá tức giận, hắn sải hai bước lớn đến trước mặt Lưu Vũ Thần, nhìn thằng vào mắt hắn, nhe răng "Nói rõ chuyện này xong rồi lại đi!"Lưu Vũ Thần lùi một bước, chinh lại cổ áo một chút, nghiêng đầu cong môi, "Cậu tìm sai đối tượng phát giận rồi nhỉ, người ta đã về chủ cũ rồi, chẳng lẽ cậu không cám ơn tôi một phát?"Lúc hắn nói lời câu này cũng rất rõ ràng từng chữ, trong lúc thản nhiên lại lộ ra lãnh ý nhà nhạt, Chu Hoằng sửng sốt, sau đó nhíu mày, trong đầu tựa hồ bắt được điều gì."Xin lỗi, Trương Cảnh Minh tắt máy, tôi có chút nóng nảy, lo lắng anh ấy xảy ra chuyện, phát tiết lên người anh xin hãy bỏ qua cho, nhưng chuyện đã ra như này, vì sao Trương Cảnh Minh lại uống say, vì sao anh không nghe điện thoại của tôi, điều này anh phải nói rõ ràng."Âm điệu của Chu Hoằng lập tức trở nên bình tĩnh, giọng điệu cũng cương quyết nghiêm túc, Lưu Vũ Thần không khỏi càng thêm gian nan, im lặng một lúc sau mới giương mắt lên giọng nói trầm thấp trả lời "Chuyện này, tôi không thể nói." ☆ 8. Dựa hơi nhà giàu Trương Minh bề bộn nhiều việc, buổi trưa không về, buổi tối thường tăng ca, chỉ có cuối tuần là thanh nhàn, có điều cũng chỉ là đổi nơi làm việc thôi. Chu Hoằng phát hiện anh cực thích xử lý công việc trong phòng khách, chỗ ngồi không cố định, chắc vì ánh mặt trời quá, trong tay nhất định phải có một ly cà phê nóng hổi, phải là nóng, cho dù ấm cũng không uống. Những chi tiết này, đều là lúc Chu Hoằng nằm trên sô pha phơi nắng nhìn ra. Trương Minh vô cùng thích ánh mặt trời, Chu Hoằng cũng hưởng thụ màn tắm nắng nơi cao sang này, phơi một chút trên người cũng bóng bẩy ra. Vì vậy, Chu Hoằng cứ thế điện thoại không mở, ngăn cách với đời qua một đoạn thời gian không tư không vị, thẳng đến khi hắn nhớ tới trung tuần tháng sau phải gửi phí sinh hoạt cho ông nội, mà hắn thì không có tiền, đành như vừa mới tỉnh mộng, cảm thấy đã đến lúc phấn chấn. Trên bàn cơm, Chu Hoằng định nói về chuyện hắn muốn đi tìm việc làm, lại có chút ngượng ngùng, dù sao ăn ở không một thời gian, cũng từng có hiềm nghi đi cửa sau tìm việc làm với anh, người sĩ diện như hắn, lúc này mà nói ra thì có hơi khó, dây dưa nửa ngày, cơm đều ăn sắp xong rồi, Chu Hoằng cuối cùng thầm mắng một tiếng, gặp quỷ, tính tình của hắn thực sự là càng ngày càng bánh bèo! "Cái đó, ngày mai tôi ra ngoài." Chu Hoằng thấy Trương Minh ngẩng đầu nhìn hắn một cái, tựa như hơi kinh ngạc, Chu Hoằng lập tức mất hứng, ngoài miệng nói tiếp "Đi tìm việc làm", đồng thời trong lòng lại nghĩ, hắn muốn ra ngoài thôi sao lại ngạc nhiên thế? Trương Minh buông chén đũa xuống, im lặng một ít mới nói "Đừng tìm nữa, tôi giữ một vị trí cho cậu rồi." Lần này đến phiên Chu Hoằng giật mình, bưng chén há miệng, một vẻ "Anh giỡn với tôi hở", thấy Trương Minh khẽ ho khan một tiếng, nói câu "Ăn no rồi" liền đi ra ngoài. Trương Minh vừa đi, Chu Hoằng liền nuốt đống cơm trong miệng xuống, nhìn chằm chằm tàn cục trên bàn trong lòng chỉ có một suy nghĩ, chưa bao giờ hứng thú tăng cao mà muốn dọn chén đũa như hôm nay. Chuyện công việc đã quyết định, thứ hai bắt đầu đi làm, tuy chỉ là một nhân viên quèn bình thường, nhưng dính vào chiêu bài màu vàng "Lục Nguyên" này, đẳng cấp lập tức tăng cao một tầng, nói ra cũng tuyệt đối có thể diện. Bởi vì chênh lệch ở phương diện mặt mũi, thái độ của Chu Hoằng đối với Trương Minh vẫn luôn dao động giữa thân cận và xa cách, nhưng qua chuyện này, Chu Hoằng đã triệt để bị thu mua, cảm thấy Trương Minh thật sự là một người anh em tốt biết nghĩa khí, đồng thời, lại chạy trốn nghĩ, có phải khu nhà cấp cao này, hắn có thể lòng không vướng bận tiếp tục ở lại hay không? Chu Hoằng rất không muốn thừa nhận, hắn đột nhiên có loại cảm giác dựa hơi nhà giàu... Cuối tuần, cách ngày đi làm chỉ còn một đêm, Chu Hoằng bắt đầu tâm thần bất định, vốn cho rằng hắn đã thông suốt, hóa ra cũng không có, nếu không thì sao từ đầu đến cuối vẫn không khởi động máy chứ, ngày mai phải hòa vào đám đông rồi, không biết gương mặt này có khiến người ta có cảm giác hai mắt tỏa sáng hay không. ☆ Chương 22. Làm đến khi em biết mới thôi Lưu Vũ Thần rất nhanh đã trở lại, dẫn đầu Chu Hoằng ngồi xuống trước, đông ngắm tây nhìn một vẻ không định đi. Chu Hoằng cũng ngồi xuống theo hắn, nghi ngờ hỏi “Tôi không đi được, anh còn ở đây làm cái gì, định đánh lén cảnh sát thật à.” Lưu Vũ Thần nhìn hắn một cái, sau đó cúi đầu nhìn đồng hồ, nói “Chờ xem, sắp đi được rồi.” Giọng điệu kiên định. Chu Hoằng giật mình, hạ giọng nói với hắn “Anh nói cái gì, sắp đi được rồi? Bọn họ thu mua cục trưởng rồi, trừ khi anh đưa ra càng nhiều lợi thế hơn, bằng không tôi không ra được đâu.” Lưu Vũ Thần chớp mắt, còn có ý cười, “Hóa ra là thu mua được cục trưởng, kẻ thù của cậu coi như có vài nước đi, không nhìn ra cậu cũng rất phản nghịch, đắc tội với người không sợ cường quyền nha.” Chu Hoằng cười gượng, chọn trọng điểm “Rồi sao, với tình huống như vậy, hôm nay tôi còn có thể từ đây đi ra?” Mua chuộc được cục trưởng gọi là “Coi như có vài nước đi”, vậy hắn là con đường gì, xã hội đen? Cút ngay đi! “Đã bảo cứ chờ đấy, hỏi nhiều cái gì.” Nói xong, lại bắt đầu nhìn quang cảnh. Chu Hoằng bị nghẹn một câu, trong lòng không thoải mái, thầm nghĩ Chờ thì chờ, xem anh đưa tôi ra làm sao. Nhắm thời gian, khoảng mười lăm phút không tới hai mươi phút sau, một cảnh viên bỗng nhiên từ bên ngoài gấp gáp tiến đến, đi thẳng tới đại thúc, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói câu gì, sau đó kéo hắn đi ra ngoài, đại thúc đầu tiên là biểu tình khó hiểu, sau đó lại mặt mày trầm ngưng, nhanh chóng cùng ra khỏi phòng làm việc. Chu Hoằng kinh ngạc, nhìn về phía Lưu Vũ Thần, chỉ thấy hắn cũng nhìn qua, cong khóe miệng nháy mắt với hắn. Chu Hoằng bắt đầu khó hiểu, lẽ nào Lưu Vũ Thần này với cục trưởng là họ hàng? Quan hệ này tất nhiên là ổn thỏa hơn Vương gia nhiều rồi. Lúc này đây lại chờ lâu hơn lần trước một chút, Lưu Vũ Thần đều chờ đến mất kiên nhẫn, mới thấy đại thúc kia từ bên ngoài tiến đến, cau mày, biểu tình rất là buồn bực, hiển nhiên bị người ta xoay muốn choáng rồi, cước bộ chậm chạp. Chu Hoằng đứng lên, nhìn đại thúc sửa sang xong biểu tình rồi nói với hắn “Vụ án này có điểm khả nghi trùng điệp, còn rất nhiều chi tiết phải điều tra, cũng tạm thời huỷ bỏ việc tạm giam cậu, cậu trở về đi.” Lúc này Lưu Vũ Thần mới đứng lên, chỉnh lại vạt áo trước của tây trang, nghiêng mặt nói với Chu Hoằng một chữ, “Đi!” Móa, có cần trâu bò vậy không! Chu Hoằng không di chuyển, nhíu mày hỏi đại thúc “Vậy vụ án này đến cùng là xử lý như thế nào? Ngài cứ việc nói thẳng đi, cong vẹo bên trong tôi đều biết rồi.” Biết cái đầu cậu! Hiển nhiên trong lòng đại thúc cũng kêu như vậy, nhưng nét mặt cũng không lộ tâm tình gì, ổn định nói “Liền xử lý theo vụ án trị an thông thường, hòa giải giải quyết riêng, còn như thời gian hòa giải, chờ thông báo đi.” Giải quyết riêng? Đó mới không có yên âm đó, vụ án này chưa có hết! Trên xe, Chu Hoằng nhịn không được hỏi Lưu Vũ Thần “Làm sao mà anh làm được?” Lưu Vũ Thần như cười như không liếc hắn một cái, ung dung nói “Chỉ là chuyện của một cuộc gọi thôi, còn như làm thế nào, đi hỏi Minh ấy.” Chu Hoằng trợn mắt, “Anh gọi điện cho Trương Minh?” Lưu Vũ Thần “Ừ” một tiếng. Trong chốc lát Chu Hoằng không nói chuyện, sắc mặt trầm ngưng, hóa ra vẫn là Trương Minh âm thầm làm việc, phiền cho anh đã bận rộn như vậy còn phải hao tâm chuyện của hắn… Sau một hồi lâu, Chu Hoằng nhịn không được hỏi vấn đề rất thực tế “Có phải tốn rất nhiều tiền hay không?” Lưu Vũ Thần “Phì” cười một tiếng, chuyển động tay lái quẹo qua một cua quẹo, “Chuyện này tôi cũng không rõ cho lắm, cũng không phải tôi bỏ tiền.” Chu Hoằng bắt đầu nhức nhối. Về đến nhà, chỉ mới hơn bốn giờ chiều, Chu Hoằng có hơi mệt, trở về phòng ngã đầu nằm ngủ, chờ khi mở mắt ra thì trời đã tối rồi, ngẩng đầu nhìn thấy ở khe cửa có ngọn đèn xuyên vào, Trương Minh đã trở về. Chu Hoằng lập tức đứng lên, mở cửa đảo mắt liền thấy Trương Minh đang ngồi trong phòng khách lật văn kiện, thấy hắn đi ra liền thả công việc trong tay, hỏi hắn “Thức rồi?” Chu Hoằng “Ừ” một tiếng, đưa tay sửa lại kiểu tóc, đi tới ngồi đối diện ah, cúi đầu phát ngốc một lát, nhưng biết Trương Minh vẫn đang nhìn hắn. “Vụ án xử lý theo vụ án trị an thông thường, hoà giải riêng, thời gian hoà giải thì chờ thông báo.” Trương Minh gật đầu biểu thị đã biết. “Anh tốn bao nhiêu tiền?” “Cái gì?” Chu Hoằng nhíu mày, “Tôi hỏi anh tốn bao nhiêu tiền.” Trương Minh bất chợt “À” một tiếng, ngã người lên lưng ghế xoa thái dương, “Chuyện này không quan trọng, được rồi, cậu ăn cơm tối chưa, tôi về trễ, đem cá ở Phú Lệ Đường về cho cậu, hôm nay thấy cậu rất thích.” Tim Chu Hoằng bỗng nhiên bị cái gì ấm áp dễ chịu lấp kín rồi, hắn sửng sốt, môi ngập ngừng ừ một tiếng, sau đó bày ra vẻ nổi giận, cất giọng nói “Không quan trọng cái gì, nhiều tiền cũng không thể…” Còn chưa nói hết, chỉ thấy Trương Minh cười đứng lên, chỉ chỉ vào nhà bếp, nói với hắn “Cá tôi hâm rồi, hương vị sẽ không có thay đổi.” Nói xong, không chờ Chu Hoằng có phản ứng, nhấc chân lên đi tới nhà bếp. Ngay sau đó, Chu Hoằng cố chống đỡ khí thế đã yếu đi, trong bụng hắn vừa đau vừa ấm, đau là tiền ấm chính là tình, khiến cho hắn hết cách, không thể làm gì khác hơn là phát tiết với con cá trước mặt, nhưng ăn rồi ăn, hắn bỗng nhiên ngừng. Trương Minh ngẩng đầu, “Làm sao vậy, chỉ ăn nhiêu đây?” Biểu tình của Chu Hoằng có chút thống khổ, hắn thở dài, nhìn vào mắt Trương Minh, “Tôi thiếu anh người nhiều nhân tình như vậy, không biết nên trả thế nào.” Trương Minh hơi ngơ ngác, đôi mắt đen sau kính gọng đen giống như đang liên tục không ngừng hấp thu cái gì sâu thẳm, trở nên càng thêm thâm thúy khiến người chìm đắm, vừa nhìn cũng làm người ta bị vây trong đó không còn cách nào tự kiềm chế. Chu Hoằng lòng kinh hoàng, khẩn trương run rẩy, khi hắn hắn sắp sửa không nhịn được thua cuộc, thì Trương Minh đã mở miệng nói chuyện rồi, trong âm sắc trầm thấp có chứa một loại mùi vị đặc thù, có thể trêu chọc lòng người. “Tôi làm những việc này, không phải muốn em trả.” Chu Hoằng nín thở, “Vậy, anh muốn cái gì?” Mắt của anh giống như tụ tập hết tất cả màu đen trên đời này, giọng nói so với gông xiềng còn muốn nặng hơn, “Nếu như em không biết, tôi có thể làm đến khi em biết mới thôi.” Chu Hoằng thất bại thảm hại, đầu lưỡi run run, “Sao anh, đột nhiên nói ra lời nói trầm trọng như vậy?” Làm cho hắn bất chợt thấy không gánh nổi. Sau một đêm, biến thành như vậy. Trương Minh bỗng nhiên buống mắt xuống, lông mi thật dày che đi ánh sáng bên trong, anh thở dài một hơi, thở dài đến mức khiến tim Chu Hoằng run lên một cái, “Là tôi nhiều lời rồi, em không cần có áp lực, mau ăn cá đi.” Nói xong, tiếp tục công việc trên tay. Làm sao lại không nói! Chu Hoằng trừng mắt, ngẩn ngơ nói “Cái gì gọi là không cần có áp lực, làm như không nghe thấy câu đó? Tôi lại nghe rõ rành rành, còn trái tim loạn nhịp, sao đảo mắt anh lại không nói gì?” Chu Hoằng chưa bao giờ biết hắn có thể phiến tình như thế! Trương Minh ngưng động tác, gian nan giương mắt lên, bên trong như có như không xẹt qua ý cười, “Tôi tưởng tôi nóng lòng.” Chu Hoằng lại buông mắt xuống, “Là tôi chưa sẵn sàng.” “Vậy lúc nào em mới có thể sẵn sàng?” Tim Chu Hoằng đập thình thịch, hắn không ngờ tới Trương Minh lại hỏi hắn trực tiếp như vậy, xem ra anh là loại hình muộn tao, mà nếu một người muộn tao như anh đã lộ liễu như vậy rồi, sao hắn còn nhăn nhó không tiến tới chứ, “Tôi cảm thấy… lúc nào cũng có thể.” Được rồi, mấy câu nói sau, Chu Hoằng ngừng luôn rồi, bị các loại thiên lôi địa hỏa đánh cho héo queo, chủ yếu là bị chính hắn đánh… >> vẫn là chuyển thành anh em nghe phê hơn, cũng đổi tên truyện luôn, hồi trước là vì mình thấy nó có hơi dài, nhưng giờ nghĩ lại để vậy lại đúng nghĩa hơn chỉ dài hơn có một chữ = 🌸 Không quan tâm có thể lướt qua nha ~ Mỗi lần sẽ được đăng 10c ´。• ᵕ •。` 🌸 ☆ 1. Bị cường Chu Hoằng tựa nghiêng vào tường, nheo mắt lại rít một hơi thuốc lá, nhanh chóng nuốt vào rồi nhả ra, còn phát ra âm thanh thật lớn, lồng ngực phập phồng kịch liệt, vô cùng bực mình, “Lý do của em chính là anh không có công việc?” Ditme nó, hắn còn trẻ mới tốt nghiệp không bao lâu, cho dù là xã hội cạnh tranh lớn, hắn cũng không tin mình không tìm được việc, hắn chỉ là chưa quyết định được thôi, mấy cái này đều tán gẫu với cô rồi, chẳng phải cô còn phụ họa nữa sao, sao giờ lại chê hắn không có công việc? Muốn chia tay? Lý do gì nhảm vãi! “Em nói với gia đình chuyện của chúng ta, mọi người nói, không có công việc cố định thì không tốt cho lắm…” Giọng nói của cô gái bên kia nhẹ như ruồi muỗi, vô cùng ủy khuất lại thống khổ. Chu Hoằng bất chợt vung tay, cười lạnh một tiếng, có một cụm khói từ trong miệng tràn ra, hắn nổi giận “Được rồi, trước nay em hiếu thuận, cha mẹ nói gì chưa bao giờ dám không nghe, em đã không xem tình cảm ba năm nay ra gì, anh cũng không ti tiện đến mức khóc lóc van nài lại còn bám em không buông, chúng ta cứ sớm tụ sớm tan, đường ai nấy đi, từ nay về sau không vướng bận nhau!” Trong ống nghe vọng đến tiếng khóc đè nén của cô gái, trong lồng ngực Chu Hoằng nhất thời đau xót, không nhịn được muốn nói lời an ủi, lại cố mà nhịn xuống, trong lòng hận, lúc nói chia tay thì giọng nhẹ bỗng, lúc này lại đi khóc, cho người ta một cái tát… lại cho trái táo ngọt, tưởng hắn dễ ức hiếp à? Càng nghĩ càng uất ức, nghe tiếng khóc đã cảm thấy phiền, Chu Hoằng dụi thuốc lên tường, ném đầu thuốc lá ném vào máng tiểu, giọng nói băng lãnh đến tột cùng, “Có gì muốn nói nữa không, nếu không thì cứ như vậy đi, anh còn có việc.” Tiếng khóc bên kia bỗng nhiên dừng lại, tựa như không ngờ tới Chu Hoằng lại nhẫn tâm quả quyết như vậy. Chu Hoằng lập tức cảm thấy có tí vui vẻ khi trả thù. Lúc này, cửa nhà vệ sinh “Két” một tiếng được mở ra, Chu Hoằng vội vàng đứng thẳng người nghiêng mặt sang một bên, thu đi vẻ mặt thô thiển, không nhìn người đến, chỉ đè nặng giọng máy móc nói với bên kia “Nếu ổn rồi, thì cúp đi.” Chu Hoằng rất dứt khoát cúp máy, nhưng tay còn chưa buông, trong lòng đã bắt đầu trống vắng, có cảm giác bi thương khó có thể dùng lời diễn tả được xông lên đầu, đứng tại chỗ ngơ ngác một lát mới chậm rãi đi tới cửa, ủ rũ cúi đầu vô cùng chật vật. Khi đi ngang qua người vừa tiến vào, đuôi mắt chỉ quét lên giày da màu đen hạng sang được đánh bóng, lại so sánh với giày vải trên chân mình, Chu Hoằng lại thêm bi phẫn, hắn không khỏi cười tự giễu, Tiểu Hữu chia tay hắn, điều truy xét căn bản chẳng phải là vì hắn không có tiền sao? Trở lại phòng riêng, mới ngồi xuống, bả vai liền bị Triệu Tả bên cạnh bóp mạnh, Chu Hoằng xoay mặt đi tránh né mùi rượu nồng của gã, chân mày nhíu thành cái rãnh, bực mình trong lòng càng sâu. “Gọi điện gì mà lâu thế, có gì về nói không được mà còn phải nói trong điện thoại, lãng phí tiền, con gái đúng là khó chơi!” Nhả khói từ lỗ mũi, Triệu Tả say khướt cúi đầu, tay bóp vai Chu Hoằng một cái, muốn hắn phụ họa theo, “Đúng là khó chơi, có đúng không?” Cơ thể Chu Hoằng nghiêng sang bên kia, tránh Triệu Tả, không có tâm tình nói chuyện, cầm lấy mấy chai rượu lên rồi tu ào ào. Mấy người bạn chung quanh nhìn thấy, không khỏi đều trố mắt nhìn nhau, rồi sau đó đều nhìn sang Triệu Tả, có người nhỏ giọng hỏi “Chu soái của tôi bị sao thế, mặt đen như vậy.” Triệu Tả giật khóe môi liếc nhìn Chu Hoằng một cái, nói với người kia “Cô không hỏi người trong cuộc, hỏi tôi làm cái gì?” Chu Hoằng không thèm để ý, ngồi tại chỗ uống rượu mãi. “Há há, nhìn kiểu này, chuyện nghiêm trọng lắm đây.” Trên da mặt ngăm đen của Triệu Tả lại có biểu tình trông có chút hả hê. Cô gái bên cạnh tựa hồ rất ác cảm với gã, giọng điệu không hề tốt gì, “Anh về sau ít nói mấy câu nhàm chán với Tiểu Hữu, hai người họ tuyệt đối sẽ không có những chuyện này.” Triệu Tả xòe hai tay nhún vai, rất vô tội, “Tôi tám với em gái tôi về bạn trai nó thì có lỗi gì, tôi cũng chưa nói cái gì không đúng nha, hai người họ xào xáo liên quan gì đến tôi.” Cô gái kia tựa như thấy nói nhiều một câu cũng thừa thãi, liền quay đầu tán gẫu với bạn mình. Bị ăn bơ, Triệu Tả lại không hề bất mãn dù chỉ phân nửa, còn cười cầm chai rượu lên nhích lại gần Chu Hoằng, cứ như rất trượng nghĩa cụng vào chai hắn, “Lại đây, anh uống với mày.” Kỳ thực Chu Hoằng uống rất được, nhưng say hay không là phải liên quan đến tâm trạng, lúc này tâm trạng của hắn đã kém đến mức không thể kém hơn nữa rồi, vì vậy uống hết một chai, lại có chút say. Nhận lấy chai rượu Triệu Tả đưa tới, Chu Hoằng hừ một tiếng, “Uống!” Hơi ngưỡng cổ lên, đổ từng chút một vào họng, rượu chưa đến miệng đã chảy xuống cổ, làm ướt áo sơ mi dán trên ngực, lộ ra đường nét trên cơ lý rõ ràng, vô cùng ý vị. Triệu Tả nghiêng người về trước, nheo mắt nhìn hắn, ánh mắt từ hầu kết kịch liệt dao động của hắn dời xuống, lưu luyến trên lồng ngực ẩm ướt của hắn, rồi nhìn về phía hai chân đang dang rộng của hắn, thon dài nhưng rắn chắc, cũng vô cùng tuyệt vời… Nhướng chân mày, Triệu Tả nuốt một ngụm rượu, trong ánh mắt lóe lên một loại ánh sáng tham lam thuộc về thợ săn. Ra khỏi quán bar, Chu Hoằng dựa vào Triệu Tả, mơ mơ màng màng chào tạm biệt với mấy đứa bạn, nghe thấy Triệu Tả ở bên tai nói với mọi người đã tản ra “Tụi mày đi đường cẩn thận, chăm sóc mấy đứa uống say đó.” Sau đó cũng cảm thấy gã dùng sức ôm mình. Chu Hoằng ư ư a a lảo đảo, xua tay với gã, “Không có việc gì, mày cũng về đi.” Nói xong, đẩy gã ra muốn đi. Triệu Tả nhanh chóng kéo hắn lại, dán vào tai hắn cười, “Mày như vậy sao tao có thể yên tâm đi về? Nói cho mày biết, tao còn là người cuối cùng gặp mày, nếu như nửa đường mày gặp phải chuyện gì, tao chính là người hiềm nghi số một.” Cười lạnh một tiếng, Chu Hoằng xua tay ý bảo tùy gã, thích sao cũng được, hắn cũng đã mệt đến mức cái gì cũng được hết. Đến căn nhà trọ hơn mười mét vuông, vừa vào cửa, Chu Hoằng liền nghiêng người ngã lên giường, toàn thân mệt mỏi vô lực, không hề có ý muốn di chuyển. Đèn không bật, mơ hồ cảm thấy Triệu Tả đang đi lại trong nhà, còn có âm thanh, Chu Hoằng cho rằng gã đang tìm nước cho hắn uống, liền hé môi, nửa chết nửa sống thấp giọng nói “Bên ngăn tủ, bình thủy…” Chờ một lúc cũng không nghe thấy tiếng trả lời, Chu Hoằng không khỏi bực bội, thầm chửi một câu giở trò quỷ gì, rồi đưa tay lên xoa cái đầu choáng váng, đang muốn đứng dậy đi bật đèn, nhưng đầu còn chưa nâng lên, đã cảm thấy giường lún xuống một khúc, tựa như Triệu Tả đang ngồi bên chân hắn, có chút kỳ quái không nói nên câu. Chu Hoằng không để ý, mở miệng kêu gã bật đèn, nhưng còn chưa nói hết, bỗng nhiên thấy rùng mình, bởi vì ý thức được Triệu Tả đang cởi quần của hắn, theo bản năng dùng tay đè chặt dây nịt, hắn đột nhiên ngẩng đầu, mở to hai mắt nhìn về phía Triệu Tả, quát khẽ “Mày cởi quần tao làm cái gì?” Thằng này tri kỷ như thế, muốn hầu hạ hắn thay đồ? Lúc đầu cũng chỉ kinh dị, mà khi người bên trên thoáng cái đè lên người, còn gần như điên cuồng kéo dây nịt của hắn, Chu Hoằng nhất thời như bị điện giật, trong dạ dày đảo lộn một hồi, buồn nôn muốn chết, suýt nữa đã nôn hết những gì đã ăn, cũng tỉnh rượu hơn phân nửa, gầm nhẹ một tiếng vội vàng chống cự, “Triệu Đại Tả! Mày phát bệnh cái gì đó!” Hồi đại học, Triệu Tả trong câu lạc bộ Taekwondo, dáng người cao lớn, đánh nhau vật lộn rất giỏi, Chu Hoằng từng đùa giỡn đòi đấu solo với gã, không tới ba chiêu đã gục rồi. Lúc này Triệu Tả dùng kỹ thuật hàng thật giá thật, hai ba cái đã kiềm chế cổ tay Chu Hoằng, cúi đầu cười, bám lên tai hắn quái gỡ nói “Tao không có phát bệnh, là lửa, là tình, hà hà.” Chu Hoằng nghe vậy thì buồn nôn, hận không thể đá đống thịt trên người lên trời, nhưng hắn không có bản lĩnh đó, bởi vì hắn đánh không lại gã, đồng thời trong lòng vẫn không dám tin tưởng, liền cả giận nói “Triệu Đại Tả mày đi xuống cho tao, đùa thế này không vui đâu!” Triệu Tả chỉ cười lạnh, vùi đầu gặm cổ hắn. Chu Hoằng căng da đầu, ngũ tạng lục phủ đều nhào lộn, biết là gã không phải đùa giỡn rồi, thằng này chính là gay, mà ba năm qua hắn cư nhiên không hề phát hiện! Lúc này mặt của Chu Hoằng đều tái rồi, há miệng mắng, cái gì khó nghe đều nói hết, lôi tổ tông mười tám đời nhà gã ra hỏi thăm hết một lần, mà Triệu Tả lại không có chút phản ứng nào, lại vô cùng trấn định vừa áp chế chống cự của Chu Hoằng, vừa thẳng tay cởi sạch quần áo của hắn. Sờ phải cơ thể trần truồng của Triệu Tả, đầu Chu Hoằng cứ như nổ vậy, trong lúc nhất thời cái gì đều quên hết, dốc hết sức đập vào đầu gã. Triệu Tả bị đập trúng nên có hơi nghiêng người trượt xuống giường, sắc mặt nhất thời trầm xuống, giơ nắm đấm nhào lên người Chu Hoằng mà đấm đánh, sau đó hai tay cùng lên, thừa dịp hắn đang choáng nhanh chóng lột dây nịt của hắn, sau đó kêu lên một tiếng đau đớn, đè mạnh lên. Do say rượu, đầu vốn đã mơ hồ, lúc này lại bị ăn một đấm, Chu Hoằng choáng váng một hồi ý thức mới tỉnh táo, nhưng tỉnh táo rồi, cơ thể lại bị đè nữa, còn cảm nhận được hai cái tay đang lột áo sơ mi của hắn, trên đùi có một đôi chân đang không ngừng cọ, cọ rớt quần của hắn, quần lót trượt ra hơn phân nửa. Hít vào hai ngụm khí lạnh, Chu Hoằng đưa tay che lại, dồn lực lùi ra ngoài, mắng gã “Mẹ mày, mày không thấy có lỗi với em gái mày à, thằng khốn kia…” Không chờ hắn nói hết, Triệu Tả liền đưa tay ra, đè lại đầu vai hắn ấn chặt hắn phía dưới, sau đó sờ soạng xuống dưới, tấm tắc khen “Xúc cảm thật sự không tệ, không uổng công tao thận trọng ngăn cản tụi mày, nếu mà chờ tụi mày chia tay rồi mà không xoạc mày, đó mới là có lỗi với con bé.” Chu Hoằng ngớ người, đây là ý gì, gã đã sớm có tâm tư bẩn thỉu này? Còn ngầm cản trở tình cảm của hắn với Tiểu Hữu? Hắn và Tiểu Hữu yêu nhau đã lâu vậy mà cũng không thuận lợi, thì ra vấn đề là ở đây… Giữa ngực đột nhiên mọc lên một cơn tức giận, Chu Hoằng mắng to một tiếng định ngồi dậy, kết quả vẫn bị vững vàng đè chặt, mà sau đó lại nghe gã cười quái dị nói “Lần đầu gặp mày khi xem mắt, tao đã muốn nếm thử rồi…” Lời còn chưa dứt, đầu vai đã đau xót, bị hắn cắn. Chu Hoằng bi phẫn lẫn lộn, giằng co gần như điên cuồng, lại không chống lại Triệu Tả đang càng thêm cuồng loạn, cánh tay bị gã túm lấy vặn ngược ra sau, sau đó chưa thở được mấy hơi, hạ thân liền gặp phải cơn đau đớn. Chu Hoằng run lên, mở to hai mắt hét to, ngửa người về sau, căng thẳng gần như vặn vẹo… ☆ 66. Anh nói cái gì? Tôi không nghe rõ… Thẩm Hòa Chiêu rùng mình, bị ngữ điệu kia làm sửng sốt, anh không cách nào hình dung cảm giác tràn ngập cảm tình, gần như tan vỡ lại đột nhiên đối mặt hy vọng trong tiếng kêu gấp gáp này? Nói chung, Thẩm Hòa Chiêu bỗng nhiên tin, đây đại khái là sự hiểu lầm, người này kỳ thực yêu thảm Chu Hoằng nhỉ. “Chu Hoằng, em đang ở đâu?” Tuy không phải gọi cho anh, nhưng Thẩm Hòa Chiêu vẫn quẫn bách, ấp úng nói “À xin lỗi, tôi không phải Chu Hoằng.” Bên kia bỗng nhiên im lặng, Thẩm Hòa Chiêu khó hiểu sợ hãi, gần như có thể tưởng tượng ra biểu tình như bị búa đập trên mặt đối phương, không khỏi ngượng ngùng lặp lại một lần, “Tôi không phải Chu Hoằng.” “Cậu là ai, Chu Hoằng ở đâu?” Giọng nói Trương Cảnh Minh trầm khàn đến cực hạn, còn khô khốc lạnh giá, khiến người ta nghe xong áp lực cực đại. “Cậu ấy…” Thẩm Hòa Chiêu theo bản năng nhìn sang phía Chu Hoằng, trong đầu đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, vừa quay đầu lại sợ hãi chứng kiến Chu Hoằng đang mở to đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm anh, ánh mắt hung ác độc gương mặt trắng như tờ giấy, quỷ đòi mạng gì đó cũng chỉ đến thế, Thẩm Hòa Chiêu suýt ném điện thoại đi, không nhịn được ghẹo Chu Hoằng “Xin cậu đó nói câu khỏe đi chứ?” Điện thoại di động bên kia lập tức ý thức được điều khác biệt, trước tiên hỏi Thẩm Hòa Chiêu “Chu Hoằng ở bên cạnh? Kêu cậu ấy nghe điện thoại.” Nhưng Thẩm Hòa Chiêu còn chưa kịp kêu một tiếng càng không cần phải nói thực thi hành dộngd, điện thoại bỗng chốc bị Chu Hoằng giật về, mạnh đến nỗi làm Thẩm Hòa Chiêu lập tức nghĩ tới mãnh thú. Thẩm Hòa Chiêu thoáng ngơ ngẩn, trơ mắt nhìn Chu Hoằng cướp máy về rồi bất ngờ đứng lên, sải bước đến bên cạnh bồn cầu, ném điện thoại vào, sau đó không chút do dự xả nước, động tác chi nhanh chóng khí tràng ngoan tuyệt khiến người ta nhìn đều nản lòng. Thẩm Hòa Chiêu vẫn duy trì động tác nhấc tay, trợn tròn mắt há hốc mồm nhìn hết mọi thứ, bỗng không nói gì. Chu Hoằng một tay chống lên thùng nước, sâu trong cổ họng tựa hồ có tiếng nghẹn ngào vọng ra, cơ thể cao gầy run nhè nhẹ, bi thương từ trong xương khuếch tán ra ngoài, toàn thân phảng phất như bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp xuống. Thẩm Hòa Chiêu trong lòng khó chịu, không biết làm sao, thẳng đến khi phát hiện Chu Hoằng bắt đầu lảo đảo mới đi tới đỡ hờ, “Tỉnh rượu rồi?” Chu Hoằng không nói chuyện, tóc che mắt, gương mặt có phân nửa chôn trong bóng tối. Thẩm Hòa Chiêu có thể thấy cằm và đôi môi tái nhợt không ngừng run rẩy của hắn nhịn không được thở dài, nhấc cánh tay Chu Hoằng lên đi ra ngoài phòng tắm, “Cậu đừng nói chuyện, tối nay cứ qua đêm ở nhà tôi, đương nhiên cậu ngủ giường, tôi ngủ phòng khách là được.” Chu Hoằng tay mềm chân nhũn, mũi xót muốn sặc, miệng không còn là của mình, run run không ngừng, hắn muốn nói tiếng cám ơn, nhưng nỗ lực thật lâu cũng không thể nói ra lời, thẳng đến khi toàn thân ngã lên giường, gương mặt chôn trong gối đầu, thần chí triệt để mơ hồ, vẫn không phát ra một tiếng từ cổ họng. Thẩm Hòa Chiêu lật hắn lại, chỉnh thẳng, lại đắp chăn, sau đó đứng bên cạnh hai tay đút túi quần cụp mắt nhìn hắn, cảm thấy hình dáng tái nhợt nản lòng của hắn lần nữa đâm vào tâm khảm anh, anh nảy mầm một loại cảm giác, dị thường muốn yêu thương người trên giường một phen. Lần này anh cảm thấy phiền muộn sâu sắc, bởi vì anh không thể làm như vậy, giãy dụa phiền não một lúc, Thẩm Hòa Chiêu cuối cùng vẫn là quả quyết ra khỏi phòng. Chu Hoằng bị đau tỉnh, cảm thấy trên huyệt thái dương như có cây búa đang đập, chỗ thịt kia sưng thành hình thể, bao vây trong thần kinh nhảy ra nhịp điệu, cảm giác mãnh liệt hành hạ hắn thật thống khổ. Hắn chỉ ngồi dậy thôi đã mất rất nhiều thời gian, sau đó bắt đầu đờ ra, mắt khô khốc, nhắm lại cũng gian nan, có thể cảm giác được rõ ràng chúng nó nhất định đều sưng đến trình độ không đành lòng nhìn thẳng rồi. Rất kỳ quái là, hắn ngồi suy nghĩ lung tung lâu như vậy, lại hoàn toàn không liên quan đến Trương Cảnh Minh dù chỉ một nữa, công năng che chắn của ý thức hắn gần như có thể so sánh với máy tính. Lúc Thẩm Hòa Chiêu nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào, Chu Hoằng khẽ chớp mắt, sau đó ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh ròi tựa hồ có hơi xấu hổ, liền gục đầu xuống, mở miệng nói câu, “Xấu đến nhà nhỉ.” Giọng nói khó nghe đến mức chính hắn cũng thấy kinh hãi. Thẩm Hòa Chiêu để ly nước trong tay lên bàn, sau đó chép miệng, nhẹ nhàng nói “Cụ thể mà nói là xấu đến nhà bà nội rồi.” Chu Hoằng rất phối hợp cười khan. Thẩm Hòa Chiêu đứng một hồi, sau đó đi mở cửa sổ, “Đã trưa rồi, cậu đúng là ngủ nướng.” Chu Hoằng ờ một tiếng, sau đó không biết phản ứng thế nào nữa. Thẩm Hòa Chiêu ngồi xuống, một tay chậm rãi gõ lên bàn, nhìn nước trên bàn hỏi “Uống nước không?” Chu Hoằng trì độn lắc đầu. Thẩm Hòa Chiêu rất bội phục, nhướng mày, “Uống nhiều như vậy, ngủ lâu như vậy, cũng không khát sao?” Kỳ thực cổ họng Chu Hoằng đã khô đến bốc lửa, cũng đổi cả giọng luôn rồi, nhưng hắn lại không muốn uống, thế là lại lắc đầu. Thẩm Hòa Chiêu nhíu mày, sắc mặt bắt đầu không tốt, “Tôi mang về một ít thức ăn, chắc cậu đói bụng rồi, hay là rời giường ăn đi?” Dạ dày của Chu Hoằng cũng đang cháy, chỉ là hắn vẫn không chú ý, lúc này nghe Thẩm Hòa Chiêu nói xong nhất thời cảm thấy dạ dày cồn cào khó chịu, hắn gãi gãi chăn, từ kẽ răng chật vật nặn ra hai chữ, “Không đói.” Nghe vậy, Thẩm Hòa Chiêu thẳng đầu, bắt đầu không nói một lời quan sát Chu Hoằng, mà Chu Hoằng giống như không ý thức được đờ đẫn nhìn chằm chằm một điểm trước mặt không di chuyển. Mặt Chu Hoằng tái nhợt như tờ giấy, mắt sưng đỏ bất kham, trên trán đều là vẻ mệt mỏi, giữa hai cánh môi khô nứt trắng không có sinh khí mở ra một kẽ hở nhỏ, tựa hồ đang dùng nó để thở dốc, cả gương mặt tuy vẫn có thể nhìn ra nét tuấn tú như trước, lại không có sức sống, nói chung, lúc này hắn tựa như một cơ thể cơ năng sinh lý đột nhiên già đi ba bốn mươi năm, chỉ còn lại có mặt ngoài còn trẻ làm vỏ bọc. Thẩm Hòa Chiêu thở dài, cảm thấy mình nghĩ hơi nhiều, chỉ là anh có chút khó hiểu, vì vậy thoáng cảm thấy bực mình, “Cậu đang nghĩ gì?” Ánh mắt Chu Hoằng lóe lên, hắn mở to mắt, môi khô nứt há ra một tí, khàn khàn nói “Không có gì.” Thẩm Hòa Chiêu giật giật cơ thể, đưa tay xoa gáy, bắt đầu có dấu hiệu phiền não, vừa rồi adrenaline của anh đột nhiên tăng lên một chút, “Đêm qua nếu không phải là tôi, cậu đã đi cùng một người đàn ông xa lạ rồi.” Chu Hoằng phản ứng ngay, thong thả lắc đầu, “Không nhớ rõ.” Thẩm Hòa Chiêu cầm ly nước trên bàn uống một hớp, kề sát vào Chu Hoằng một chút, buồn bực nói, “Bình thường cậu đều không có chút ý thức nguy cơ như vậy sao, uống rượu như điên, không so đo khả năng có thể gặp phải sau đó?” Chu Hoằng không nói chuyện, nhưng trong mắt bắt đầu có ánh sáng rồi, bởi vì cuối cùng hắn nhớ tới Trương Cảnh Minh, tư duy quái dị từ lời nói của Thẩm Hòa Chiêu liên tưởng đến anh. Đầu tiên là hắn khó hiểu nhớ tới cái lần gặp phải Triệu Tả ở trung tâm thương mại, lúc hai người họ nói đến thảm sự lúc đầu, Trương Cảnh Minh đã từng oán giận tương tự, “Sao ngay cả năng lực tự bảo vệ mình em cũng không có chứ?” Chu Hoằng siết chặt chăn trong tay, tiếp đó nghĩ đến vấn đề đã từng suy nghĩ không chỉ một lần, chẳng lẽ vì Trương Cảnh Minh chăm sóc hắn quá tốt, cho nên dần dần hắn đánh mất hết mọi giác ngộ đối đãi nghiêm trọng? Trước kia hắn không cảm thấy có cái gì, thậm chí là ngọt như đường, thẳng đến lúc này hắn từ thiên đường lập tức rơi vào địa ngục, mới phát hiện cảm giác được bảo vệ này thật ra là điều trước đây hắn khinh thường nhất, nhưng hiển nhiên hắn bị cái gọi là tình yêu càng thêm xem trọng làm lú đầu, chẳng những hân hoan tiếp thu lại đắp nặn, còn hậu tri hậu giác thẳng đến lúc này mới biết cáu giận chính mình, nhưng nghĩ nhiều như vậy, có phải trọng điểm không? Ý thức của Chu Hoằng hỗn loạn vô cùng, hắn nhịn không được cầm tay đè chặt đầu đang đau từng cơn, thống khổ nhắm mắt lại, “Anh nói gì? Tôi không nghe rõ…”

làm đến khi em biết mới thôi